
Thông tin nợ tiền dạy thêm giờ của giáo viên, kéo dài suốt từ năm học 2020-2021 đến 2024-2025, không chỉ là một con số tài chính khô khan, mà phản ánh trách nhiệm của cơ quan quản lý.
Sự chậm trễ đó khó chấp nhận vì giáo viên, những người sống chủ yếu bằng đồng lương đã và đang phải âm thầm gánh chịu thiệt thòi.
Dạy thêm giờ là phần việc phát sinh theo yêu cầu chuyên môn, được pháp luật và các quy định của ngành Giáo dục thừa nhận, có định mức, có thù lao rõ ràng.
Giáo viên đã dạy đủ giờ, thậm chí vượt giờ, thì việc thanh toán tiền dạy thêm giờ không phải là “xin – cho”, mà là nghĩa vụ bắt buộc của đơn vị sử dụng lao động và chính quyền địa phương.
Thế nhưng, nghĩa vụ ấy ở Đắk Lắk lại bị treo lơ lửng suốt 5 năm. Năm này qua năm khác, giáo viên vẫn đứng lớp, vẫn hoàn thành nhiệm vụ, còn khoản tiền dạy thêm giờ thì… tiếp tục ghi nợ.
Hơn 38 tỉ đồng không tự nhiên “mất tích”, mà đang nằm đâu đó trong sự chậm trễ, né tránh hoặc thiếu quyết liệt của các cấp quản lý.
Vì sao nợ lại kéo dài đến 5 năm, nếu thiếu kinh phí, vì sao không báo cáo để có phương án xử lý dứt điểm ngay từ những năm đầu.
Bị nợ tiền dạy thêm giờ suốt 5 năm đồng nghĩa với việc nhiều giáo viên bị chiếm dụng thu nhập, trong khi vẫn phải hoàn thành đầy đủ nghĩa vụ nghề nghiệp.
Đáng nói hơn, đây không phải là nợ của một cá nhân hay một trường hợp đơn lẻ, mà là nợ có tính hệ thống ở 38 xã, phường.
Điều đó cho thấy lỗ hổng trong quản lý ngân sách giáo dục ở cơ sở, cũng như sự thiếu ràng buộc trách nhiệm cụ thể. Nếu không được chấn chỉnh nghiêm túc, câu chuyện nợ tiền dạy thêm giờ hôm nay hoàn toàn có thể lặp lại trong những năm tới.
Việc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đắk Lắk yêu cầu các địa phương cân đối nguồn kinh phí để thanh toán dứt điểm là cần thiết nhưng vẫn chưa đủ. “Đề nghị” không thể thay thế cho mốc thời gian cụ thể, càng không thể là lời hứa chung chung.
Trường hợp không có khả năng cân đối, phải báo cáo rõ nguyên nhân, trách nhiệm thuộc về ai, lộ trình trả nợ ra sao, không thể tiếp tục kéo dài bằng những văn bản qua lại.
Ngân sách khó khăn không thể là lý do để hợp thức hóa việc chậm trả quyền lợi chính đáng của người lao động. Nếu địa phương nào tiếp tục để nợ kéo dài, phải có hình thức kiểm điểm, xử lý trách nhiệm rõ ràng.
Giáo viên không thể sống bằng lời hứa, càng không thể “dạy bằng niềm tin” thêm nữa.
Nguồn: https://laodong.vn/giao-duc/dak-lak-phai-tra-no-dut-diem-cho-giao-vien-38-xa-phuong-1647514.ldo