
Ở Nghệ An là chuyện cô T.T.H, giáo viên Trường Phổ thông dân tộc bán trú TH và THCS Nậm Càn, bị ung thư đã hai năm nhưng vẫn bị đưa vào danh sách biệt phái đến trường cách nhà 35km.
Cô T.T.H trình bày với cấp trên hoàn cảnh bản thân bị bệnh hiểm nghèo, xin được không biệt phái, nhưng lãnh đạo nhà trường không chấp nhận với lý do bệnh như cô T.T.H chỉ thuộc diện xem xét chứ không phải diện được miễn nghĩa vụ.
Trong khi đó, tại Lào Cai, 23 cán bộ, công chức mắc những căn bệnh quái ác, thậm chí đang nằm điều trị tại bệnh viện, nhưng vẫn không được giải quyết chế độ nghỉ việc theo Nghị định 178 và 67, vì “chưa thỏa mãn điều kiện” theo Thông tư 50 của Bộ Y tế.
Điểm chung của cả hai sự việc này là các cơ quan quản lý và những người có trách nhiệm không sai, nhưng lại cho thấy sự vận dụng cứng nhắc, thiên về thủ tục máy móc, thiếu đi sự nhân văn và linh hoạt cần có trong chính sách.
Thực ra, cả hai trường hợp đều có cơ sở để vận dụng, xử lý theo hướng khác đi. Ví dụ ở Nghệ An, văn bản hướng dẫn biệt phái giáo viên đã quy định rõ: người mắc bệnh hiểm nghèo là đối tượng ưu tiên hàng đầu để tạm thời chưa phải đi biệt phái, cũng như thừa nhận của lãnh đạo nhà trường là cô T.T.H thuộc diện “xem xét”. Tuy nhiên chẳng có sự xem xét nào với cô cả.
Trong khi đó ở Lào Cai, ngoài Thông tư 50, ngành y tế còn có các văn bản khác quy định linh hoạt hơn về xác định bệnh hiểm nghèo, đủ để cơ quan chức năng tham chiếu khi thẩm định.
Một chính sách, dù đúng quy định đến đâu, cũng sẽ trở nên bất công với người dân nếu thiếu hơi ấm của lòng người, thiếu sự quan tâm, chia sẻ từ phía nhà nước và cơ quan quản lý, nhất là khi họ rơi vào nghịch cảnh như bị ung thư.
Cô giáo T.T.H ở Nghệ An và 23 cán bộ công chức đang mắc bệnh hiểm nghèo ở Lào Cai cần được cơ quan chức năng “xét lại” về chuyện luân chuyển và giải quyết chế độ thấu tình đạt lý.
Và bài học được rút ra từ hai câu chuyện này, để còn áp dụng cho rất nhiều trường hợp tương tự khác, là mọi quy định, nghị định hay thông tư đều cần được áp dụng trên nền tảng công bằng và nhân văn. Cơ quan quản lý không thể lấy cái “đúng quy trình” để khỏa lấp cái sai về tình người và đạo đức.
Con người là trung tâm của các chính sách. Nên mỗi một quyết đinh, chính sách khi áp dụng vào thực tiễn, cần sự linh hoạt và thấu hiểu để trước hết bảo vệ giá trị con người. Làm được vậy, niềm tin của xã hội đối với chính sách mới không bị thương tổn.
Nguồn: https://laodong.vn/ban-doc/giao-vien-bi-benh-hiem-ngheo-van-di-biet-phai-va-su-cung-nhac-khi-ap-dung-chinh-sach-1576672.ldo